watch sexy videos at nza-vids!
Hãy lưu lại địa chỉ: Vnmon.sexgem.com và giới thiệu tới bạn bè nữa nhé !
VNMON WAP
ẢNH Blog Truyện người lớn GAME Java
TubeMate
18:56
24/05/18

> Clip sEx Minh Hằng xxx Tim
> Quảng cáo chéo miễn phí
> VSMS FREE 2.0 - PHẦN MỀM GỬI TIN NHẮN SMS MIỄN PHÍ CỰC DỄ
> Ứng dụng xem VIDEO (đăng kí 15k xem miễn phí cả tháng)
Wap Hình Sex Số 1 VN - VNMON mobile
wap tong hop posme,truyen t.y.mod,hack game.click keo tjec.
BLOG Sex Cập nhật...

Những người mẹ . (ll)

Những người mẹ . (ll)

Vừa bước xuống trạm xe bus , Ngọc đã cau có nhìn Vũ :
_ Có xe mà không đi , đi cái xe quỷ này chen lấn làm chi cho mệt nữa không biết !
_ Thì ai bắt Ngọc đi đâu ,tự dưng đi theo tui giờ còn nói gì nữa !
Cô gái tức giận không biết nói gì , đá Vũ cho thằng bạn trai của mình một cái , Ngọc vượt lên trên thật nhanh , cố nép mình vào bóng cây bên đường để tránh cái nóng gay gắt của buổi trưa mùa hè . Chàng trai cũng uể oải bước theo cô bạn gái đỏng đảnh của mình , thực lòng Vũ cũng không muốn để bạn gái mình phải cực khổ chen chút trên cái xe bus chật chội nóng nực kia chút nào , nhưng Vũ biết làm sao cho Ngọc hiểu rằng cả sáng nay , anh phải bước vào lớp với cái bụng sôi sùng sục vì đói và cái ví trống rỗng không còn một đồng nào để uống nước chứ nói gì đến việc đổ xăng cho con xe để đưa đón cô bạn gái đi học .
_ Nhanh lên , còn chút nữa là tới rồi ! - Vũ ngồi xuống bên cạnh Ngọc , đưa tay lau mồ hôi đang chảy ròng ròng trên mặt cô bé .
_ Từ từ , mệt quá . Lại mua hai bịch nước mía uống nhanh đi !
Nhìn sang bên kia đường , thì ra có một tiệm bán nước mía , Vũ lúng túng nhìn Ngọc
_ Gần tới nhà tui rồi, ráng đi mấy bước nữa đi , nước trong tủ lạnh thiếu gì .
_ Nhưng mà giờ tui khát quá , đi không nổi nữa , lại mua đi , nhanh lên !
Lại một lần nữa , Ngọc dở trò mè nheo với Vũ , vì cô bé biết rằng cứ anh chàng lúc nào cũng chiều chuộng theo những gì mà cô bé muốn mỗi khi cô nũng nịu với anh , nhưng làm sao cô biết được , trong ví anh chàng bạn trai đại gia của mình , đến 1 ngàn đồng còn không có , một điều mà không bao giờ Ngọc có thể tưởng tượng đến .
Nhìn vẻ mặt sốt ruột của Ngọc , Vũ cũng không biết phải giải thích như thế nào để cho cô bạn mình hiểu rằng mình không có tiền .
_ Thôi đi . Không mua thì thôi ! có 1 bịch nước mía mà cũng sợ tốn ! - Ngọc hờn dỗi đứng dậy bỏ đi ...


_ Mày còn dám chối à con quỷ cái , bằng chứng rành rành mà mày còn dám cãi à ! - tiếng chửi của ai đó sang sảng giữa trưa hè , đập vào tai Ngọc .
nhìn Vũ , Ngọc hỏi :
_ Hình như có cãi nhau phải không !
_ Ừ, hình như là chỗ nhà tui .
cả hai vội vã bước nhanh trên con đường tiến về nhà Vũ . Quả nhiên đang có một cuộc cãi vã diễn ra ở trước Biệt thự của Vũ , nói đúng hơn là một cuộc đánh ghen giữa 3 người phụ nữ , và 1 trong những người phụ nữ đó không ai khác chính là người mẹ xinh đẹp của Vũ . Một mình mẹ Vũ đang phải chống trả lại hai người phụ nữ khác , một người thì mắng nhiếc , người còn lại thì cứ liên tục đẩy mẹ của Vũ ép vào tường không cho chạy thoát . Cả hai đều bịt mặt kín mít .
_ Vũ Vũ...nói nè..hình như là...mẹ ông phải không !
_ ừ !
Ngọc hơi bất ngờ trước thái độ bình thản của bạn trai mình , cô không hiểu vì sao chứng kiến cảnh mẹ mình bị hai người đàn bà hung dữ vây lấy vừa sỉ nhục vừa động chân động tay , mà Vũ lại vẫn có thể bình thản không chút cảm xúc gì như vậy !
_ Còn nói nữa. lại can họ ra đi - Ngọc đẩy Vũ về phía trước . Nhưng Vũ vẫn lầm lì không muốn nhúc nhích , vì đối với cậu , chuyện này vốn không còn xa lạ gì
Trên con đường đi qua khu biệt thự nhà Vũ , những người hiếu kì cũng tò mò đứng lại để xem tại sao người đàn bà xinh đẹp kia lại đang phải nép mình vào tường chịu đựng sự sỉ nhục nặng nề đến vậy , trên gương mặt sợ hãi của mẹ Vũ , nước mắt chảy xuống làm nhòe đi lớp trang điểm mà chỉ vài tiếng trước , nàng còn ngồi trước gương vừa chau chuốt vừa tự hãnh diện với chính mình vì vẻ đẹp sắc nước hương trời của nàng đã làm say mê biết bao nhiêu là đàn ông ở bất kì nơi nào nàng xuất hiện ... nhớ lại ngày nào khi mơi được ông Thanh , bố của Vũ đón lên từ quê , nàng chỉ là một thôn nữ duyên dáng hiền lành và đầy e thẹn , nhưng cuộc sống sung túc và khá giả đã biến nàng thành một con người hoàn toàn khác , dần dần nàng biết cách ăn diện , trang điểm theo đúng với phong cách của người thành thị , ông Thanh ban đầu cũng rất hãnh diện vì có người vợ xinh đẹp tuyệt sắc ai ai cũng phải ngước nhìn , nhưng dần dần , ông cũng phải ngán ngẩm chán nản vì thói ăn tiêu xa hoa phung phí của vợ mình , để có được vị trí đại gia trong thành phố này, ông đã phải bắt đầu từ hai bàn tay trắng , trải qua bao nhiêu thất bại rồi làm lại ông mới có được cơ ngơi như ngày hôm nay , chính vì vậy , nhìn vợ hoang phí những đồng tiền mà do chính mình làm ra , ông không khỏi buồn phiền . Nhưng điều làm ông tức giận hơn cả chính là thói trăng hoa lẳng lơ của vợ mình . Nói về Kiều vợ ông , từ ngày được một đại gia trên thành phố giải thoát khỏi cảnh đầu tắt mặt tối , được ăn sung mặt sướng , được đi đây đi đó , tiếp xúc với nhiều người , nàng nhận ra một điều, tất cả đàn ông trên đời này không ai thoát được khỏi ải mỹ nhân , mỗi lần được ông chồng dẫn đến những bữa tiệc hay hội họp linh đình hay nghiêm trang , nàng đều là tâm điểm chú ý của mọi gã đàn ông , từ những kẻ đạo mạo quyền cao chức trọng đến những gã bồi bàn , không ai có thể không động lòng trước nhan sắc của nàng , trước những lời tán tỉnh nịnh hót , ban đầu nàng còn thẹn thùng tránh né nhưng càng lúc nàng càng cảm thấy thích thú và coi đó là điều dĩ nhiên đối với mình . và nàng bắt đầu sụp đổ trong vòng tay của những kẻ tán tỉnh Để rồi những cuộc ngoại tình chớp nhoáng lén lút diễn ra ngay sau lưng ông chồng đại gia của nàng . Và hậu quả của thói trăng hoa của nàng không gì khác chính là những lần đánh ghen làm ô nhục thanh danh của chồng và con nàng ,đã bao lần nàng cũng tự dằn lòng sẽ kiềm chế sự thèm khát dục vọng đang lớn lên trong con người của nàng lại nhưng lại nhưng đứng trước những lời đường mật nhữn cơ thể cường tráng lực lưỡng , những cái bùi làm tình không biết mệt mỏi , nàng lại thả mình vào trong khoái lạc và bỏ mặt tất cả !
Về phần Vũ , đây không phải là lần đầu cậu chứng kiến cảnh mẹ mình bị đánh ghen , đã không biết bao nhiêu lần cậu phải chịu sự dèm pha sỉ nhục của những người hàng xóm xung quanh chỉ vì tội lỗi của mẹ mình nhưng lâu dần thành quen , câu quyết định không thèm quan tâm đến một người mẹ lẳng lơ như vậy nữa .
_ ông...làm gì đi ...cứ để vậy hoài sao ! - Ngọc kéo vũ tiến tới gần hơn , từ trong góc tường,Kiều đã thấy dáng con mình , và nàng sững sờ vì nó chỉ đứng yên đó trừng mắt về phía nàng mà không làm gì để giúp mẹ mình .
_ Á - bàn tay giật mạnh tóc nàng làm nàng đau nhói
_ con đỉ , mày tin tao rạch mặt mày không !
_ bỏ ra , tôi không biết chồng mấy chị là ai cả , đừng có vu khống , Á
_ mày còn bày đặt mồm miệng à , con hồ ly tinh , tao giết mày !
_ Mấy bà kia , bỏ mẹ tôi ra ! - Cả ba người đàn bà quay lại , Kiều mừng rỡ ra mặt khi thấy con trai mình .


_ Mày là thằng nào , cút không tao tát rách mặt bây giờ - một người đàn bà hăm dọa
_ tui mới báo cảnh sát 113 rồi đấy , cái đồn cảnh sát đầu ngõ kìa , bà có ngon thì bà đứng lại đây thêm mấy phút nữa coi rồi biết ! - Vũ hét lớn
_ mày hù ai đấy thằng mất dạy !
_Tui không có hù mà tui làm thiệt ! 2 bà muốn kiểm tra là hù hay thiệt thì cứ đứng đây chờ nó tới rồi tất cả lên đồn giải quyết ! vậy thôi !
bỏ tay ra khỏi tóc Kiều , hai người đàn bà nhìn nhau xầm xì gì đó qua lớp khẩu trang , rồi vội vã lên xe chạy thẳng , vẫn không quên để lại một lời hù họa đằng sau
_ Mẹ con nhà mày nhớ mặt tụi tao đấy ! lần sau mà để tao gặp mày ngoài đường là tao tạt axit cho nát cái mặt yêu ma của mày nghe chưa con đĩ !
2 người đàn bà hung tợn đã đi khuất ...nhưng cả Vũ và Kiều , không ai có thể nhúc nhích , Kiều tựa người vào tường, vừa đau vừa xấu hổ trước những người đi đường , còn Vũ thì vẫn đang nhìn chằm chằm vào mẹ mình đầy tức giận , còn Ngọc thì sao ...cô bé vẫn đang đứng đó , nhìn theo phía con đường mà hai người phụ nữ vừa phóng xe đi . Cô bé không còn tin vào mắt mình nữa , chiếc xe dyland ấy , chính là chiếc xe mà mẹ cô hay đi , nhìn cái biển số , ko thể lẫn vào đâu được !
_ Nhìn cái gì mà nhìn ! Mấy người thích xem đánh nhau lắm hả ! Cút hết đi ! - Vũ ném ánh nhìn tức giận vào những người đi đường đang nán lại vì hiếu kì , trong đó có cả những ánh mắt thèm thuồng của những gã đàn ông đang soi mói vào cơ thể nõn nà của Kiều . Nhưng trước sự nổi điên của gã thanh niên , tất cả đều bỏ đi không ai dám đứng lại nhìn thêm nữa . Ngọc cũng vội bước lại gần dìu mẹ Vũ đứng dậy
_ Cô có sao không ?
_ không sao , chỉ hơi đau chút thôi . Thôi vào nhà đi con . - Kiều gọi Vũ , nhưng không thèm quan tâm đến mẹ , Vũ lạnh lùng đẩy cổng bước vào trong nhà rồi lên thẳng trên phòng đóng sầm cửa lại .
Nằm trên giường , Vũ nhớ lại bữa cơm hôm trước được ăn ở nhà Ngọc , một bữa cơm đầm ấm hương vị gia đình , có ba có mẹ và con cái quây quần bên nhau , đã lâu rồi Vũ không được ăn một bữa cơm ngon như vậy , trước đó , rất ít khi gia đình của Vũ được sum vầy đông đủ bên bữa cơm , vì ông Quang ba Vũ vốn là một doanh nhân bận bịu , còn bà Kiều thì khỏi nói , từ ngày làm quen với cuộc sống ăn sung mặc sướng , công việc duy nhất mà nàng muốn làm chỉ là đi dạo shopping và tiệc tùng . Và từ ngày ông Quang biết vợ mình cắm sừng mình , thì tình cảnh gia đình càng thêm đổ nát , hầu như không có lúc nào gia đình Vũ quây quần lại một nơi nữa , có chăng chỉ là những ánh mắt liếc vội , những lời nói hờ hừng dành cho nhau rồi ai cũng trở về với cuộc sống riêng của mình .
Trằn trọc vì đói , bước ra khỏi giường , Vũ tìm xuống nhà bếp mở tủ lạnh , giang bếp rộng lớn nhưng lạnh lẽo vì đã lâu không ai nấu nướng trong này nữa , Vũ thở dài nhìn tủ lạnh vẫn toàn là thịt cá đông lạnh và rau sống , chúng đã nằm trong đó cả tuần nay kể từ ngày chị giúp việc duy nhất của ngôi nhà này xin nghỉ việc . Người duy nhất trong căn nhà ấy chăm lo được cho anh em Vũ đã ra đi , giờ thì tự Vũ phải nấu nướng , công việc mà cậu ghét cay đắng, dàn đồ đông lạnh trong tủ ra , Vũ không biết phải làm gì đầu tiên, tất cả đều cứng ngắc , đập còn không bể chứ nói gì đến bỏ vào nồi nấu . Ngán ngẩm , Vũ trở lên phòng , cố lục hết trong túi quần mình , cuối cùng cũng phát hiện ra tờ 5 ngàn dưới bàn phím máy tính . Sướng như bắt được vàng , cậu chạy biến ra khỏi nhà ...
Trước cửa hàng tạp hóa , Vũ dừng lại...cậu đang rất bối rối vì không biết có nên vào hay không , vì không ai xa lạ gì cậu ở cái vùng này , đã là con của đại gia đồ gỗ nội thất , giàu nứt đố đổ vách lại trắng trẻo đẹp trai nhưng ít ai có thể tưởng tượng rằng cậu đang cầm 5 nghìn trong tay vào trong cửa hàng để mua mì tôm .
_Chị ơi... - Vũ rụt rè nhìn chị bán hàng
_ Chờ chị chút nghen cưng - đang nhăn nhó với người khách trước mặt , nét mặt cô bỗng cười tươi khi thấy Vũ , cô gái vội vã thối tiền cho người khách trước mặt để quay sang phục vụ cho anh chàng đẹp trai đang đứng bên cạnh !
_ Rồi, em mua gì !
_ Bán cho em ...gói mì tôm ...
_ Hả ...mì...mì...tôm hả - Cô bán hàng không thể tin được vào tai mình nữa "con trai của "Quang đại nhân " đang mua mì tôm "
_ dạ..
_ À..mì tôm à ...mì gì em ! có mì Hàn Quốc ngon lắm , hay mì Nhật !
_ bao nhiêu chị ...
_ 20 ngàn 1 gói thôi em , ngon lắm , em lấy chục gói về ăn thử đi ! - cô gái hào hứng tin chắc rằng mình sắp lời được một khoảng lớn ...nhưng mặt cô ỉu xìu trở lại khi thấy Vũ công tử chìa ra tờ 5 ngàn nhàu nát
_ Có mì gì...5 ngàn không chị ...
_ Hả...5..5 ...ngàn hả...à... - thở dài ngao ngán , cô gái mò trong tủ ra gói 2 gói mì hảo hảo và nói : hai gói 6 ngàn nè , em lấy luôn nghen !
nhưng cô không biết rằng cô lại đặt anh chàng vào tình thế khó xử khi trong tay Vũ giờ đây chỉ còn đúng 5 ngàn duy nhất .
_ À...thôi , 1 gói thôi chị , ăn không hết !
_ Ừ , vậy 3 ngàn em.
Nỗi ngượng ngùng xấu hổ khi phải cầm 5 ngàn đi mua mì tôm ăn nhanh chóng tan biến khi cái bụng đói của Vũ lại réo lên ầm ầm , đẩy cửa bước vào nhà , Vũ vừa xé gói mì ra vừa nhâm nhi mấy vụng mì tôm ngon lành vừa chạy xuống bếp định bắt nồi nước thì , cậu khựng lại , trước mặt cậu là một cảnh tượng mà cậu không dám tin là thật : Mẹ cậu đang đứng trong bếp nấu nướng , bên cạnh là Ngọc , người yêu cậu cũng phụ một tay . Gói mì trong tay Vũ rơi xuống , vắt mì văng ra sàn nhà ...hai người phụ nữ ngước qua
_ Vũ... - Kiều bối rối nhìn đứa con mình . còn Ngọc thì mỉm cười nói
_Đói bụng hả , chờ chút , săp xong rồi.
Không biết nói gì thêm , Vũ cuối xuống nhặt vắt mì và bỏ lên phòng .

Vừa nhai mì tôm , Vũ vừa nghĩ : không biết bà ta đang làm cái quái gì vậy, định dở trò gì nữa đây , phải chăng đang muốn lấy lòng mình hay cố gỡ lại chút thể diện của người mẹ , không thể nào , vì bà ta có coi cái nhà này ra cái gì đâu , lại còn bày trò đóng kịch vào bếp !
Mì khô nghẹn ứ trong cổ họng , nhưng điều làm vũ nghẹn ngào hơn đó chính là sự tức giận , hờn tủi của một người con sống trong gia đình có đầy đủ ba mẹ chị em nhưng không ai thèm chú tâm đến mình , chỉ biết lo cho cuộc sống riêng , làm cậu phải sống một cuộc sống cô độc thèm khát tình thương . cổ họng khát khô , dù muốn xuống nhà lấy chai nước để uống nhưng Vũ lại ghét phải chứng kiến màn kịch "mẹ hiền " của Kiều ! nằm xuống giường , vũ quyết định quên đi ngươi mẹ vô trách nhiệm ấy .
_ Vũ , dậy ăn cơm đi !
Ngọc bước vào ngồi cạnh Vũ
_ Mới ăn mì no rồi .
_ No gì mà no, xuống nhanh đi , để tui còn ăn nữa , tui đang đói bụng đây !
_ Thì Ngọc ăn đi , nói nhiều !
_ Vũ ...đang giận mẹ đúng không !
Vũ im lặng . Ngọc biết làm sao mà Vũ không giận được khi có một người mẹ lẳng lơ trăng hoa như bà Kiều , từ lâu Ngọc đã nghe đồn Vũ có một người mẹ rất đẹp nhưng tính tình thì rất lẳng lơ , bị đánh ghen không ít lần nhưng không ngờ hôm nay chính mắt Ngọc lại chứng kiến điều đó , nhìn tình cảnh của Vũ , Ngọc lại thấy tội nghiệp cho người bạn trai của mình ,cầm cái ví của Vũ để trên bàn mở ra , hoàn toàn trống rỗng , Ngọc lại thấy ân hận vì lúc sáng đã trách Vũ bắt mình đi xe Bus và không mua nước cho mình uống mà không biết rằng trong túi Vũ chỉ đủ tiền để ăn mì tôm . Thở dài , Ngọc rút trong ví mình ra 200 ngàn và nhét vào ví cho Vũ rồi đi xuống ...

Tỉnh dậy , Vũ nhìn quanh , trời đã chập tối , gói mì lúc trưa đã tiêu đâu hết , bụng đã đói trở lại nhưng giờ thì tiền bạc đã hết sạch , làm cách nào đây . Sực nhớ lúc trưa Mẹ và ngọc đã nấu cơm , vừa định đứng dậy bước xuống nhà bếp thì Vũ chợt nhớ rằng mình vẫn đang rất căm ghét gia đình này , nên cậu quyết không ăn dù là một hột cơm của Kiều !
bước ra khỏi nhà tắm , đang loay hoay mặc quần áo thì mắt Vũ chợt sáng lên khi thấy trong Ví mình , có tờ tiền lòi ra , chụp lấy cái ví , là 1 tờ 200 ngàn ! Không gì hạnh phúc hơn , Vũ Biết không phải của ai khác mà chính là của Ngọc . Không suy nghĩ gì nữa , Vũ phóng vội xuống quầy tạp hóa và lấy ngay 5 gói mì Hàn Quốc về "dùng thử "
Vừa bưng tô mì nóng hổi lên phòng khách , đồng hồ đã điểm 6 h , vẫn như mọi ngày , căn nhà trống không không tiếng cười nói , nhớ lại lúc nhỏ , cứ đến h này , mọi người lại quây quần bên nhau ăn cơm tối và trò chuyện vui vẻ ,và khi thời gian trôi đi , căn nhà nhỏ lúc xưa đã để chuyển đến 1 khu biệt thự xa hoa , và cuộc sống gia đình cũng tan vỡ từ đó , mở nắp tô mì , nước mắt Vũ rơi xuống tiếc nuối cho những ngày đã qua .
_ Vũ ... - Tiếng Kiều từ ngoài cửa , bỏ đũa xuống, Vũ nhìn mẹ , vẫn là người mẹ xinh đẹp của Vũ như ngày nào , nhưng điều gì đã làm hình ảnh người mẹ ấy tồi tệ trong mắt Vũ , chính là sự ham mê dục vọng khoái lạc, chính là những lời ngon ngọt của những nhân tình đã làm hư Kiều , h đây, đứng trước con mình , kiều cũng ko đủ tự tin để nhìn vào mắt Vũ nữa , nhưng kiều ko nghĩ lỗi là do Kiều , tất cả là do ông Quang chồng nàng đã lạnh lùng với nàng trước , vì công việc mà ông không quan tâm chăm lo cho nàng , chính vì vậy nàng phải tự lo cuộc sống của riêng mình , mặc khác , con cái nàng đã lớn rồi , nó tự lo cho bản thân nó được và chính với suy nghĩ ấy , nàng cứ lao vào những cuộc tình chớp nhoáng không ràng buộc , để thỏa mãn thể xác và khao khát được yêu thương của mình nhưng chứng kiến cảnh đứa con phải ngồi một mình trong bóng tối ăn mì tôm , lòng nàng không khỏi thương xót .
_ Sao mẹ nấu cơm mà con không ăn mà ăn mì vậy ? - Kiều ngồi xuống cạnh Vũ
Vẫn lầm lì không nói gì , Vũ ôm tô mì đứng dậy vào nhà bếp ...
Kiều buồn bã nhìn thái độ lạnh lùng của con , nàng biết nàng có lỗi rất lớn với Vũ , trong thời kì mà con nàng cần sự chăm sóc nhất thì nàng lại bỏ mặc nó để theo đuổi hạnh phúc cá nhân , để rồi h đây , khoảng cách giữa hai mẹ con đã ngày một xa dần.
ăn xong , Vũ cầm chai nước bước thẳng lên phòng , bỏ mặc Kiều ngồi lại một mình trong phòng khách . Buồn bã nhìn theo bước chân Vũ , Kiều thấy tủi thân vì sự lạnh nhạt của con . Nhưng nàng biết đó chính là những gì nàng phải chịu vì chính những gì mình gây ra.
Trời đã khuya , trong căn biệt thự này , chỉ còn tiếng kim đồng hồ vang lên từng nhịp , lại một ngày nữa trôi qua mà ko ai nói với ai lời nào , một ngày buồn của Vũ và Kiều....
Đang trằn trọc không ngủ được , chợt Vũ lắng nghe có tiếng bước chân lại gần phòng mình . Quái lạ , không biết là ai đây , phải chăng là...ma , vì đã hơn một tuần nay , kể từ lúc chị giúp việc bỏ đi , ko ai vào trong phòng này nữa . Chỉ có mình Vũ , đi đi về về không ai biết , vậy ai đang bước vào đây ?
Vũ nằm im nghe ngóng , ôi thơm quá , mùi nước hoa tỏa vào trong không gian làm Vũ ngây ngất , nếu đúng là ma thì đây quả là một con ma điệu đà , người Vũ run lên vì sợ , vì dạo này Vũ hay nghe thấy tin đồn về những khu biệt thự trong khu phố này có ma . và chỉ vài giây nữa , Vũ sẽ phải đối mặt với nó ...
_ Vũ ơi... - Giọng "con ma " vang lên thật dịu dàng , con ma đó chính là Kiều mẹ của Vũ .
Trả lời kèm theo trích dẫn
Dù vũ không muốn tin nhưng đúng là người đang ngồi bên cạnh cậu chính là bà Kiều mẹ của cậu ... chưa bao h cậu cảm thấy bối rối như lúc này , vì Vũ không biết nên vui hay nên buồn, đã lâu rồi mẹ con Vũ mới gần bên nhau như vậy , đã lâu rồi Vũ thèm khát được sự quan tâm , chăm sóc của mẹ như bao đứa bạn khác trong lớp , nhưng kẻ luôn nhìn cậu với con mắt ngưỡng mộ thán phúc nể sợ , vì chúng nghĩ cậu là kẻ có tất cả nhưng chúng đâu có biết rằng Vũ thiếu một thứ quan trọng nhất mà ai cũng cần có đó chính là tình gia đình !
_ Ngủ chưa con ?
lại một câu hỏi khác của Kiều , làm cho Vũ run lên vì vui sướng ,nhưng mặc cảm và tức giận vì ko được quan tâm trong thời gian qua khiến vũ không thể nào làm khác hơn ngoài sự im lặng .
Nằm xuống bên cạnh con , nhớ lại chuyện lúc sáng , từ xa Kiều thấy vũ đứng đó và không làm gì , nàng đã rất tuyệt vọng nhưng khi Vũ xuất hiện để giái thoát cho nàng , nàng chợt vỡ òa trong sung sướng khi biết con mình còn quan tâm đến mình , bấy lâu nay , nhiều lúc về nhà nàng cũng muốn được lại gần Vũ để hỏi han chuyện học hành và cuộc sống, nhưng cứ mỗi lần nàng lại gần thì Vũ cứ lạnh lùng bước đi ko cho nàng chút cơ hội nào vì biết mình không có thời gian để chăm lo cho con cái, nàng đã thuê một cô phục vụ về để lo cho anh em Vũ , nhưng không ngờ điều đó lại làm khoảng cách giữa nàng và con cái xa dần , vì từ ngày có sự chăm lo của Nga , người giúp việc , thì cứ mỗi lần nàng về nhà lại thấy những đứa con của mình vui vẻ cười đùa cùng người giúp việc , và khi nàng bước vào , tiếng cười ấy lại tắt đi , lâu dần nàng đâm ra căm ghét Nga vì đã dành lấy những gì thuộc về nàng , và như giọt nước tràn li , nàng đổ cho Nga việc lấy cắp đồ trong nhà mặc dù Nga ko lấy ...và từ ngày Nga ra khỏi nhà , căn nhà lại trở về sự im lìm như xưa ...
Cả buổi trưa nay khi Vũ không xuống ăn cơm , nàng biết Vũ đang rất hận mình vì đã ko làm tròn bổn phận của người mẹ , nhưng nàng biết trong sâu thẳm , Vũ luôn dành tình cảm cho người mẹ như nàng , bằng chứng là cuộc giải cứu của Vũ lúc sáng và giờ đây nàng đang cố làm tất cả để nối lại tình cảm với con , thứ ma lâu nay nàng tưởng chừng đã đánh mất . Đặt tay lên lưng vũ , nàng có thể cảm nhận thấy cơ thể thật ấm áp của con nàng , hơi ấm mà đã lâu nay những kẻ tình nhân hờ hững ngoài kia ko đem được lại cho nàng và chính sự động chạm ấy làm cho Vũ run lên vì xúc động , đã lâu rồi Vũ mới được bàn tay mẹ chạm đến , nước mặt chợt lăn trên má Vũ . Người chàng giờ run lên bần bật ...
_ trời , sao con run vậy Vũ , lạnh hả con ?
nàng đưa tay áp lên khắp người vũ để xem con có bị sốt không nhưng nàng ko biết rằng Vũ đang sung sướng biết chừng nào khi được mẹ quan tâm săn sóc đến vậy . Dù cho người mẹ đó có xấu xa hư hỏng đến mức nào thì Vũ biết rằng mình không thể nào chối bỏ sự thật đó chính là mẹ của mình . Dù cho giờ đây Vũ đang rất hạnh phúc những cậu vẫn quay lại , đẩy mẹ ra
_ không sao cả ! - Vũ lạnh lùng
Thì ra vũ còn thức , nàng nhủ thầm
_ sao con run dữ vậy , có cảm sốt gì không . - Một ý nghĩ cay độc thoáng qua đầu vũ rằng đó chỉ là một màn kịch của mẹ mình rằng Kiều chỉ đang bày trò ...nhưng mà để làm gì , Vũ đâu còn ý nghĩ gì trong mắt mẹ nữa .
_ Đã nói là không sao mà ! - Vũ lập lại
_ ừ...không sao thì tốt ...- nàng nói khẽ .
_ có chuyện gì thế ! - Vũ thận trọng nhìn mẹ
_Không có gì ...chuyện lúc sáng...mẹ...cảm ơn con nghen...thực tình mẹ không biết hai người đó là ai cả ...
Nhìn ánh mắt buồn tủi của mẹ , Vũ không nỡ nói thêm những câu làm Kiều buồn nữa , nằm xuống , Vũ vẫn quay lưng về phía Kiều vờ như không muốn nghe nàng nói thêm nữa ...Kiều biết con trai vẫn đang giận mình , nàng không biết nói gì thêm , chỉ biết lặng lẽ bỏ về phòng...

Sáng hôm sau , vừa bước xuống nhà , Vũ đã rất bất ngờ thi thấy có tiếng xào nấu từ phía nhà bếp , thì ra là Kiều đang nấu bữa sáng , nàng đang tìm cách chiếm được tình cảm của con mình bằng cách làm tròn bổn phận người mẹ , vừa thấy Vũ nàng đã tươi cười
_ dậy rồi hả Vũ , ăn sáng đã con...
không thể tin vào mắt mình là mẹ đang nấu bữa sáng , cậu run rẩy dựa vào thành cầu thang , cậu đang thắc mắc tại sao mẹ cậu lại quay ngoắc 180 độ như vậy . Dù sao điều đó cũng làm Vũ thật sự xúc động . Bước xuống cầu thang , cậu giả vờ đi tìm cái gì đó nhưng không biết phải tìm gì , thực ra mắt cậu vẫn đang liếc về phía mẹ , thật đáng yêu và thân thương làm sao , nếu như là ngày xưa , cậu sẽ không ngần ngại chạy đến hỏi mẹ đang nấu gì và đòi thử một miếng nhưng tiếc là bức tường mặc cảm trong cậu còn quá lớn .
Kiều cũng liếc sang đưa con của mình , và vô tình hai mẹ con bắt gặp ánh mắt nhau , Vũ vội vã quay đi lên lầu , con kiều thì cũng khẽ cười trước sự ngại ngùng của đứa con
bước lên phòng Vũ, liếc nhìn vào phòng , nàng sững sờ , trước mặt nàng là Vũ đang trần truồng , thì ra cậu đang thay đồ đi học , nhìn bắp tay cơ vai lực lưỡng trên người Vũ , nàng nhận thấy giờ đây con nàng đã thành một thanh niên trai tráng thực thụ , nàng quay đi ngượng ngùng ko dám nhìn tiếp nữa , mặt nàng đỏ bừng bừng lên vì ngượng , chưa bao giờ náng thấy một cơ thể đàn ông nào đẹp như vậy , những ý nghĩ đen tối lại bắt đầu ám ảnh nàng , lấy lại bình tĩnh nàng lên tiếng
_ vũ ơi , xuống ăn sáng con
_ biết rồi ! - Cậu đáp trổng không , nhưng trong lòng cậu đang rất vui sướng vì đã lâu rồi mới được mẹ nấu bữa sáng ...
Rồi mọi chuyện cũng diễn ra êm thấm , ngồi vào bàn ,đối diện mẹ ,Vũ tỏ ra dè dặt ...biết con còn ngại , Kiều đứng dậy , giả vờ vào bếp uống nước , từ trong bếp Kiều đã thấy Vũ chộp ngay lấy cái bánh mì và dĩa thịt bò hầm đậu rồi ăn ngấu nghiến , cũng vì từ hôm qua đến h Vũ chưa được ăn gì ngoài một gói mì tôm , nước mắt Kiều rơi nghẹn ngào khi thấy đứa con mình ăn như một kẻ đói khát lâu ngày như vậy , nàng giận bản thân mình biết bao khi không hiểu bấy lâu nay mình đã vì sự ích kỉ của bản thân mà bỏ rơi một đứa con trai đang tuổi trưởng thành phải sống từng ngày không có sự chăm sóc của mẹ . nàng tự hứa với mình sẽ không để cho Vũ phải chịu đựng thêm sự cô độc lần nào nữa , rót ly nước cho con , nàng khẽ bước lại gần , Vũ vẫn đang ăn nhồm nhoàm...
Ngước lên , Vũ nghẹn ngào khi thấy Kiều đang đứng bên cạnh , trên tay cầm ly nước , Kiều đặt xuống cạnh vũ
_ từ từ thôi con, nghẹn bây giờ , uống chút nước đi
vũ thấy thật xấu hổ khi bị mẹ trông thấy kiểu ăn uống như một kẻ ăn mày của mình , cậu cầm ly nước uống vội rồi cầm cặp chạy thẳng ra khỏi nhà , đằng sau vẫn còn nghe tiếng của Kiều
_ Đi từ từ thôi con...


Đứng trên xe bus , cậu không còn bực bội vì bị xô đẩy nữa , mà cậu đang hạnh phúc hơn bao giờ hết vì mẹ cậu đã trở lại như ngày xưa , một người mẹ dịu dàng ân cần với con cái như khi còn ở nhà cũ . Cả ngày hôm đó cậu cứ cười một mình , làm cho cô bạn gái hỏi này nọ nhưng cậu không nói mà chỉ cười vì trong lòng cậu đang tràn đầy hi vọng về một mái ấm gia đình có vòng tay chăm sóc của mẹ . H đây cậu chỉ muốn về nhà thật nhanh để được gặp lại người mẹ xinh đẹp của mình ...
Tiếng trống trường cuối cùng đã vang lên , không chờ ngọc như mọi ngày nữa , cậu chạy biến ra khỏi lớp , leo lên xe bus ,rồi chạy hết tốc lực từ trạm xe bus về nhà , trời nắng nóng làm mồ hôi cậu túa ra như tắm nhưng điều đó vẫn không làm cậu khó chịu vì cậu biết mẹ đang nấu cơm chờ mình ở nhà
Vừa đẩy cửa vào nhà , cậu đã nhìn vào kính và điều chỉnh gương mặt mình từ hớn hở trở lại thành lạnh lùng để đánh lừa mẹ , rồi hiên ngang bước vào nhưng , mọi hy vọng trong cậu chợt tắt ngấm khi trước mặt cậu là một cảnh tượng làm cậu choáng váng
trên bộ sa lông trong phòng khách , người mẹ mà lúc sáng đã gieo trong cậu bao nhiêu hy vọng h lại đang trần truồng nằm cong người như một con điếm để cho một gã đàn ông từ phía sau đâm buồi vào liên tục , gã đàn ông đó không phải ai khác đó chính là Bố của Ngọc . ông Chiến
Cái cặp rơi tuột khỏi tay vũ xuống đất làm hai kẻ dâm loạn trên ghế đẩy nhau ra .
_ Trời ! - Kiều thốt lên khi thấy trước cửa là Vũ với gương mặt đầy bàng hoàng đang nhìn nàng , chụp vội cái váy ngủ mỏng tanh , Kiều cố che chắn cơ thể lõa lồ của mình trước ánh mắt của con trai, gã đàn ông cũng vội vã tóm lấy quần áo rời bước vào góc nhà mặc vào . Không biết nói gì nữa khi mà mọi hy vọng về một tương lại tươi sáng đã hết , Vũ thẫn thờ bước đi từng bước như người vô hồn lên từng bật thang rồi vào phòng khóa trái cửa lại...
Dưới nhà , ông Chiến cũng đang thấp thỏm lo sợ , đơn giản là vì gã chính là cấp dưới trong công ty của ông Quang, một tay sai đắc lực của Quang , từ ngày được Quang nâng đỡ gã đã thăng tiến như diều gặp gió , từ một anh sinh viên quèn mới ra trường , h gã cũng đã có một cơ ngơi trong tay từ khi lên chức phó giám đốc công ty ,và trong một buổi tiệc tất niên , lần đầu tiên Chiến được trông thấy vợ Quang , gã đã mê đắm sắc đẹp của nàng , nhờ biết cách lấy lòng người khác , gã đã nhanh chóng tán tỉnh được Kiều và những cuộc ân ái lén lút cũng diễn ra từ đó , một tháng qua khi Quang đi công tác ngoài Sài gòn , cứ cách mấy hôm gã lại đến nhà rước Kiều đi với lý do bàn bạc với các cổ đông trong công ty nhưng Kiều vừa lên xe , họ đã đưa nhau vào ngay khách sạn để gian dâm với nhau .
Hôm qua biết vợ mình đã đến đánh ghen trước nhà Kiều , Chiến vội vã tới thăm dò để xem thử Kiều có biết đó là vợ Chiến không, nhưng may thay nàng không hề biết chút gì về hai người đàn bà kia , và sau những lời an ủi nài nỉ , cuôi cùng Chiến cũng lột sạch được quần áo trên người Kiều ra và ân ái ngay giữa phòng khách . Nhưng gã không ngờ , hôm nay bí mật của gã và Kiều đã bị lộ tẩy bởi sự xuất hiện của Vũ , bạn trai của con gái gã , con của kiều ! H đây tất cả những gì Chiến có thể nghĩ đến là viễn cảnh u tối của mình khi thằng con của Quang nói cho quang biết về chuyện động trời này , lúc đó thì chắc chắn Chiến sẽ không còn con đường nào khác ngoài cuốn gói ra đi khỏi xứ này vì với ảnh hưởng của mình , Quang có thể làm tất cả để trừng phạt những kẻ phản bội mình !
_ Thôi , anh về đi ! Nhanh dùm em đi - Kiều dục Quang
_ Em...lựa lời...nói nó...giữ kín chuyện này nhé ... lộ ra thì...anh với em....đều chết ! - Chiến sợ hãi nhìn Kiều
trong mắt kiều , h đây trong chiến mới thảm hại làm sao , khác hẳn với một kẻ lúc nào cũng vỗ ngực trước mặt nàng tự cao tự đại . Nàng bắt đầu hối hận vì lúc nãy đã để mặt chiến muốn làm gì thì làm , những cố gắng làm lành với vũ mới nhen nhóm h đã tắt lụi .
Chiến vừa ra khỏi nhà , nàng đã bước vội lên phòng Vũ
_ Vũ ...mở cửa cho mẹ con...mẹ...nói cái này ...Vũ ơi...
Ko có bất kì âm thanh nào vọng ra ...Kiều đập cửa và gọi tiếp , nhưng vẫn không có tiếng trả lời , nàng hình ảnh của nàng trong mắt Vũ h đây đã hoàn toàn bị sụp đổ , vừa giận bản thân mình vừa sợ Vũ sẽ tiết lộ cho chồng biết , nhưng nàng không biết phải làm gì lúc này , có lẽ đành phải chờ Vũ bình tĩnh lại ...
Chiều dần buông xuống ...
Đã hơn 5 tiếng kể từ lúc Vũ nhốt mình trong phòng , đứng trước cửa phòng Vũ , Kiều đang lo sợ không biết con mình đang làm gì trong đó mà không xuống để ăn hay uống nước , nhớ lại hình ảnh lúc sáng Vũ ăn ngấu nghiến vì đói , nước mắt nàng lại chảy ròng ròng vì thương con , giờ đây nỗi sợ duy nhất trong nàng không phải là chuyện nàng ngoại tình với Chiến bị bại lộ nữa mà là Vũ đang tự hành hạ mình vì lỗi lầm của chính nàng gây ra .
_ Vũ ơi..mở cửa cho mẹ đi con...mẹ biết mẹ sai rồi , con cứ ra đây cho mẹ xin lỗi , rồi con muốn chửi mắng gì mẹ cũng chịu , con đừng có hành hạ mình nữa...ra đây đi con .
Vẫn không có chút động tĩnh gì từ bên trong , chợt nàng nảy ra ý định , nàng biết nếu Vũ đói thì Vũ cũng sẽ không xuống nhà để ăn , nên nàng đem thật nhiều đồ ăn để trước cửa phòng vũ
_ Vũ , con đói thì ra ăn đi nhé , mẹ biết con ko muốn nhìn mặt mẹ lúc này , nên mẹ đi đây ....con cứ ra ăn đi , đừng ở trong đó chịu đói nhé ... - nàng quay đi rồi nép bên bức tường và chờ đợi nhưng cách nàng nghĩ ra hoàn toàn không hiệu quả , Vũ vẫn im lìm trong phòng ...
Ngồi đợi Vũ ra, nàng ngủ thiếp đi lúc nào không biết .
Tiếng chuông quả lắc đồng hồ lại vang lên ...
Kiều sực tỉnh giấc , nhìn đồng hồ , Kiều hoảng loạng lên khi biết đã hơn 9 h tối , vậy là đã gần nửa ngày Vũ nhốt mình trong phòng , đồ ăn trước cửa vẫn không mất đi thứ gì , h thì nàng bắt đầu sợ hãi cực độ , cứ nghĩ đến ánh mắt đau đớn của Vũ lúc sáng khi thấy nàng trần truồng trên ghế , Kiều lại đau thắt ruột , chưa bao h nàng thấy có tội với con như vậy , bây h điều khát khao nhất của nàng là được nhìn thấy Vũ , rồi nàng sẽ sẵn sàng quỳ xuống xin Vũ tha thứ và nếu Vũ có muốn mắng chửi sĩ nhục gì nàng cũng chịu , chỉ cần nàng thấy Vũ...
Quỳ trước cửa phòng , nàng tựa vào cửa và khóc
_ Con ơi...mẹ hối hận lắm , con ra đây đi , đừng tự hành hạ mình nữa , mẹ sợ lắm , mẹ biết mẹ đang chết rồi , con ra đây đi con...huhu...vũ ơi , con ra đây đi mà ....mẹ sợ lắm ...mẹ chỉ có mình con thôi ....con đừng làm mẹ sợ mà ....
nước mắt nước mũi nàng chảy ròng ròng , chưa bao h nàng hoảng loạn như vậy trong đời mình , lần đầu tiên nàng sợ hãi tột cùng như vậy , nàng sợ Vũ có chuyện gì thì nàng sẽ mang tiếng nhục suốt phần đời còn lại và hơn hết là nàng lo cho tính mạng của Vũ ...
" Đúng rồi " - trong đầu nàng chợt nảy ra môt lối thoát ! đó là gọi điện cho bạn gái Vũ , chính là ngọc, con của Chiến , h đây chỉ còn mình Ngọc là có thể giúp cho nàng chuyện này ! Ko chần chừ gì nữa , nàng bước vội xuống nhà nhấc máy lên :
_ Alo - may mắn thay , người bắt máy lại chính là Ngọc ! nàng vội rối rít lên
_ Trời ơi ngọc ơi , vũ nó chết mất , giúp cô với ngọc ơi !
_ Trời , có chuyện gì thế cô !
_ Thằng Vũ , nó giam mình trong phòng cả ngày nay không ăn không uống gì hết , h cháu tới giúp cô thuyết phục nó đi Ngọc ơi
_Trời...sao vậy cô...trời...cháu tới liền , chờ cháu nghen !
Trên suốt quãng đường tới nhà Vũ , Ngọc cứ tự hỏi chuyện gì đang xảy ra với vũ , tại sao lúc sáng rõ ràng Vũ cười suốt cả ngày ,làm ngọc đến phát bực , h thì lại đóng cửa nhốt mình ở nhà , càng nghĩ Ngọc càng không hiểu có chuyên quái quỷ gì đang diễn ra , chỉ có khả năng duy nhất : Vũ bị điên ! vì chỉ có người điên mới khóc cười thất thường như vậy , nhưng cô đâu ngờ , kẻ gây ra tình cảnh bi thảm của Vũ lại chính là người bố thân yêu của cô !
Vừa tới nhà vũ , Ngọc đã thấy mẹ vũ đứng trước nhà nước mắt dàn dụa
_ Trời , ngọc ơi , nhanh lên cháu
_ Vũ đâu cô !
_ Trong phòng ấy , từ lúc đi học về đến h nó ở lì trong đó
_ Nhưng mà tại sao vậy , rõ ràng lúc sáng đi học cháu thấy Vũ rất vui mà , từ lúc vào lớp đến lúc ra về cứ ngồi cười suốt , cháu hỏi sao không nói, cứ cười như có chuyện gì vui lắm mà , sao h lại vậy !
_ Trời ơi ! - Kiều bàng hoàng thốt lên ! Nàng gục xuống trên bật thang ...những lời ngọc nói như nhát dao đâm xuyên qua tim Kiều , có ai ngờ rằng đứa con luôn lạnh lùng trước mặt nàng chỉ là giả vờ , chỉ một bữa sáng thôi mà lại làm nó hạnh phúc đến mức cười cả ngày vậy ư ! Kiều òa khóc nức nở
_ Trời ơi...huhu...tôi sống làm gì nữa hả trời ! - nàng gục đầu vào thành cửa than khóc , chỉ nghĩ đến cảnh Vũ cười hạnh phúc vì được một bữa sáng do mẹ nấu thôi , Kiều đã thấy mình độc ác tàn nhẫn đến mức nào khi bao nhiêu ngày qua , Kiều đã làm mất đi trong cuộc đời Vũ bao nhiêu là bữa sáng hạnh phúc như bữa sáng nay ...tim nàng thắt lại vì nhớ đến hình ảnh Vũ ngồi một mình trong bóng đêm cặm cụi ăn mì , rồi sáng nay lại nhai ngấu nghiến bánh mì sau lưng nàng , Kiều càng khóc lớn hơn khi nghĩ đến cảnh con mình phải âm thầm chịu đói chịu khát còn mình thì suốt ngày tiệc tùng ở mọi lúc mọi nơi , gặp gỡ người này người nọ , suốt ngày nghe những lời phỉnh nịnh của không biết bao nhiêu gã đàn ông cốt chỉ để đươc lên giường với nàng , rồi những cuộc vui thâu đêm suốt sáng khiến cho nàng ko bao h về nhà truoc 12 h đêm và sáng dậy ko bao h sớm hơn 9 h sáng... ....tiếng khóc vang vọng khắp căn nhà im ắng , bên cạnh ngọc bối rối không hiểu mình đã nói gì sai mà lại làm Kiều nức nở đến vậy , cuối xuống , ngọc ko biết làm gì khác ngoài an ủi Kiều
_ Cô...bình tĩnh đi ...để cháu lên gọi Vũ ra...không sao đâu cô ...
dìu Kiều lại bàn , ngọc rút trong túi ra bịch khăn giấy đưa cho Kiều lau nước mắt
_H cô cứ ngồi đây đi , để cháu lên xem sao
_Không, để cô đi cùng , lỗi là ở cô - Kiều níu tay ngọc đứng dậy , cả hai vừa định bước lên cầu thang thì : Xoảng ! -tiếng bát đũa vỡ vang lên ...cả hai nhìn nhau không hiểu chuyện gì
_Vũ...nhanh lên cháu , chắc có chuyện gì rồi - không suy nghĩ gì nữa , cả hai chạy một mạch lên cầu thang
Trước cửa phòng vũ , đồ ăn văng lên tung tóe , chén bát văng khắp nơi , và cánh cửa phòng đã mở...
_Trời...chuyện gì vậy ...Vũ ơi...con ... - cả hai vội vã chạy vào ...và kinh hoàng khi thấy trên sàn nhà Vũ nằm đó , thoi thóp thở ...
_Trời ơi là trời ! -cả hai hét lên kinh sợ , Kiều lao tời ôm đầu vũ đặt vào lòng khóc lớn : Con ơi là con , sao vầy nè con....huhu...nói gì với mẹ đi Vũ...
_vũ ơi sao vậy vũ - Ngọc cũng khóc thét vì sợ ...còn chưa rõ chuyện gì đang xảy ra thì ngọc đã phải chứng kiến cảnh bạn trai mình đang nằm bất động mà không biết vì điều gì
Mở mắt ra...Vũ nói lời cuối cùng trong hơi thở yếu ớt : Sao...mẹ...khóc... - cậu ngất đi trên tay Kiều...
Đã hơn một ngày Vũ từ lúc Vũ bất tỉnh vì kiệt sức , và từng giờ trôi qua Kiều vẫn ngồi túc trực bên giường Vũ không rời , nàng biết chính nàng là người gây ra nghịch cảnh này , nhìn đứa con mà mình dứt ruột đẻ đau nằm bất động trên giường bệnh , Kiều lại quặng lòng đau nhói , vén mái tóc của Vũ lên , đã lâu lắm rôi Kiều mới có cơ hội được ngắm nhìn con mình ngủ , dù cho giấc ngủ ấy đến thật nghiệt ngã , gương mặt mang nét đẹp lạnh lùng của Vũ h đã không còn , trông vũ lúc ngủ thật hiền lành làm sao , đặt tay lên ngực Vũ , Kiều muốn cảm nhận nhịp tim đang đập mãnh mẽ trong lồng ngực con trai mình và nàng tự hỏi làm sao để Vũ có thể dẹp bỏ hết những oán hận của Vũ dành cho nàng và bộc lộ tình cảm chân thật của Vũ cho nàng biết , vì nàng tin chắc rằng đằng sau gương mặt lạnh lùng, ánh mắt né tránh của Vũ là cả một tình yêu nồng ấm của con trai dành cho mẹ , câu nói cuối cùng của Vũ đã nói lên tất cả : sao...mẹ khóc.... !
Cứ nghĩ đến cảnh Vũ gượng dậy khỏi giường khi nghe tiếng nàng khóc dưới nhà , Kiều lại cám thấy mình đáng chết đến nhường nào , bao ngày qua nàng cứ nghĩ Vũ đã lớn và cần không gian riêng , mặc khác nàng cũng muốn có cuộc sống của riêng mình , và nàng nghĩ chỉ cần đưa cho Vũ những tờ Polyme xanh đỏ tím vàng thì sẽ làm con hài lòng như những đứa khác ! nhưng h nàng nhận ra Vũ hoàn toàn khác biệt , tất cả những gì cậu cần chính là hơi ấm từ tình mẹ , dù giờ đây vũ đã 18 tuổi , nhưng tâm hồn Vũ vẫn như một đứa trẻ ngày nào , cần được sự chăm lo vỗ về của mẹ hơn là những đồng tiền vô tri kia ...
Và cả ngày hôm đó , người ta cứ thấy bà phu nhân xinh đẹp của Quang đại nhân cứ xiết chặt tay đứa con quý tử mình , nước mắt cứ ướt đẫm mi , thỉnh thoảng áp trán áp mặt vào người con...ai cũng cảm động trước những cử chỉ đầy yêu thương của Kiều , nhưng không ai nghĩ rằng chỉ mới ngày hôm qua , chính Kiều đã làm đứa con mình ngã quỵ trong tuyệt vọng , tương lai mờ mịt đang ở trước mắt kiều vì khi Quang về đây , nàng có 10 cái miệng cũng không thể giải thích được tại sao thằng con quý tử của ông lại có thể nhập viện vì kiệt sức trong đói khát !


Về đến nhà , ngọc nằm phịch xuống nệm mệt mỏi , cả đêm qua Ngọc cùng với kiều cứ túc trục bên giường của vũ đến khi bác sỹ kết luận là không sao và kiều khuyên Ngọc ra về để sớm còn đi học , dù rất mệt mỏi nhưng sáng nay có tiết kiểm tra anh văn nên Ngọc không thể nghỉ được , vừa cầm cặp xuống nhà thì ngọc đã gặp Bố mẹ mình đang ngồi dưới nhà , nhìn nét mặt lạnh lùng của họ , cô lại tự hỏi mấy ngày nay không biết trong nhà có chuyện gì mà ba mẹ cô cứ lạnh nhạt như người dưng với nhau ,rồi đêm đến tiếng cãi vã lại phát ra từ phòng họ . Vừa thấy cô , bà Hồng mẹ ngọc đã mắng
_ Cô đi đâu mà đến gần sáng mới mò về thế hả , hôm qua tôi mệt nên ngủ quên không biết chứ tôi mà biết thì cô chết với tôi !
_ Mệt má quá , đi giúp người ta chứ đi đâu !
_ giúp ai , ai làm gì mà phải giúp !
_ Thì thằng Vũ con ông Quang chứ ai !
Vừa nhắc đến tên Vũ , Chiến đã đánh rơi tờ báo trong tay , liếc mắt về phía con gái mình, gã nghe ngóng
_ Nó làm sao mà phải giúp !
_ Ai biết đâu , tự nhiên nó đi học về rồi giam mình trong phòng không ăn không uống gì nên ngất xỉu , phải đưa vào bệnh viện cấp cứu kìa !
_ Trời - Bà Hồng bàng hoàng - thật...không con !
_ Con nói dối mẹ làm gì , không tin mẹ gọi điện hỏi bà Kiều mẹ nó coi ! cả đêm ngồi canh cho mẹ nó đi làm thủ tục thuốc thang này nọ mệt gần chết đây nè !
Vừa nhắc đến tên Kiều , bà hồng đã trừng ông Chiến một cái tóe lửa . Chiến vội bỏ tờ báo xuống giả vờ ngạc nhiên
_ Đến thế cơ à ! mà có chuyện gì thế , sao nó làm vậy ?
_ Đã nói con không biết rồi mà , lấy xe chở con đi học đi , trễ rồi nè
_ Ùh ..
Cả quãng đường đi đến trường Ngọc, trong đầu Chiến cứ hoang mang vì lo sợ , không ngờ giờ đây mọi việc lại trở nên rối rắm đến vậy , không ngờ thằng Vũ lại tức giận đến mức tuyệt thực cả ngày, giờ thì hay rồi, ông Quang về mà điều tra ra thì .... cứ nghĩ đến đó , hai tay Chiến cứ run lên cầm cập không cầm vững tay lái nữa . Chở Ngọc đến trường xong , ông cũng quay về công ty ...xe đi qua đoạn đường vắng , vì trong đầu mãi nghĩ đến tương lai đen tối của mình, chiến đã mất tập trung , vừa đi qua con đường đất ghề , từ trong ngõ , một người bán trái cây dạo vừa đạp xe lao ra làm chiến bất ngờ , và chiếc Honda Civic của ông lao đến húc thẳng vào người đàn bà tội nghiệp , không kịp kêu lên một tiếng , bà ta văng ra khỏi chiếc xe cọc cạch nằm bẹp dí trên đường , những cái cam từ trong giỏ đổ ra lăn long lóc khắp nơi .
Màn đêm buông xuống làm cho cái oi bức của ngày hè dịu đi bớt . Trong căn phòng đặc biệt của bệnh viện nơi Vũ nằm tỉnh dưỡng , Kiều vẫn ngủ đang gục đầu trên người vũ ngủ say , cả ngày ngồi canh vũ không dám rời đi đâu , h thì kiều cũng đã thấm mệt ...mở mắt ra , Vũ khẽ nhúc nhích người cho đỡ mỏi , thật ra cả ngày nay , Vũ đã tỉnh giấc mấy lần , nhưng vì có Kiều ngồi bên cạnh , Vũ không dám mở mắt , cũng vì Vũ còn đang giận mẹ nên không muốn nói chuyện với Kiều trong lúc này , mặt khác , tuy tức giận là vậy nhưng nước mắt kiều cứ nhỏ xuống ướt đẫm ngực Vũ, cậu biết kiều đã thực sự hối hận . Trước sự ôm ấp ve vuốt của Kiều , bức tường băn giá giam hãm trái tim cậu cũng đã sụp đổ, h thì cậu hoàn toàn tin rằng trong kiều luôn luôn dành cho Vũ một tình yêu thương mãnh liệt , dù cho cuộc sống đầy cạm bẫy có làm tình yêu ấy phôi phai nhưng tất cả vẫn còn nguyên vẹn . Vũ gần như nín thở khi Kiều khẽ nhúc nhích , rồi lại chìm vào giấc ngủ ngon lành , nhìn khuôn mặt thánh thiện xinh đẹp như thiên thần của mẹ , Vũ lại thấy mẹ đáng thương biết bao , nhớ lại có lần Vũ chứng kiến cảnh ông Quang nạt nộ chửi mắng Kiều khá thậm tệ khi thấy Kiều đi nhờ xe của một gã đàn ông xa lạ về , Vũ còn nhớ y nguyên cảnh kiều nép mình vào góc tường khóc lóc sợ hãi khi bị ông Quang dồn ép , dù lúc đó Vũ cũng muốn ngăn ông Quang hành hạ kiều nhưng Vũ cũng hiểu rằng chính mẹ mình đã sai khi bỏ bê gia đình . khẽ cựa mình , Kiều làm vũ nóng cả người khi hai bầu ngực của nàng áp lên tay Vũ , vừa ngượng nhưng vũ cũng sướng rân rân lên vì đã lâu rồi tay vũ mới được chạm vào ngực mẹ, nhớ lại ngày xưa còn ở nhà cũ , nhà có 3 chị em , nhưng lúc nào vũ cũng được mẹ cưng chiều cho ngủ chung rồi mỗi khi Vũ không ương bướng , lì lợm nghịch phá không chịu ngủ , chỉ cần Kiều cởi nút áo ra là Vũ lại ngoan ngoãn nằm xuống cạnh mẹ để áp mặt vào hai bầu vú căng tròn của mẹ ...Quá khứ đã xa , nhưng cảm giác mềm mại ấm áp của bầu ngực kiều luôn đậm nét trong tâm trí Vũ ,những đêm cô đơn nằm trong phòng , Vũ lại khao khát được nằm trong vòng tay kiều , được nghịch bầu vú của nàng như lúc nhỏ , nhưng cứ nghĩ đến cảnh mẹ đang nằm trong vòng tay người đàn ông khác , vũ lại tức điên lên và cố xóa đi những hình ảnh đó trong tâm trí...
Nửa đêm tỉnh dậy , Kiều thấy mình nằm bên cạnh con , nàng mỉm cười hạnh phúc , nàng biết chính Vũ chứ không ai khác đã bế nàng lên giường và chừa một chỗ thoải mái để nàng ngủ . kéo mền đắp cho con , đêm đó là đêm nàng được trải qua một giấc ngủ ngon lành nhất từ trước đến h khi được nằm trong vòng tay ấm áp của đứa con thân yêu . Cả Vũ cũng vậy , có mẹ bên cạnh , Vũ không còn cảm thấy lạnh lẽo cơ đơn thêm một giây phút nào nữa , trong cậu một ý nghĩ bừng cháy : từ nay sẽ không cho bất kì gã đàn ông nào được đến gần mẹ xinh đẹp của cậu nữa !
Trong tòa cao ốc Verizon Plaza , nơi đặt trụ sở chính của công ty Quang đại nhân , đã 7 h đêm , những nhân viên dọn dẹp vệ sinh cuối cùng đã rời đi , trong văn phòng phó giám đốc , điện vẫn sáng . Trên bàn làm việc bề bộn giấy tờ , Chiến ngồi đó , khuôn mặt đờ đẫn vì lo sợ , trong đầu Chiến , hình ảnh người đàn bà nằm bất động trên vũng máu cứ ám ảnh chiến từ sáng đến h , nhưng đó không phải là phần chính yếu của câu chuyện , Chiến đã dậm ga lao đi , bỏ mặc người đàn bà tội nghiệp nằm lại đó . H đây , nỗi sợ hãi lại càng chồng chất lên người Chiến, sau khi mối quan hệ bất chính bị bại lộ , h lại một nỗi sợ khủng khiếp khác lại bao trùm lên chiến, nỗi lo sợ của kẻ tội phạm giết người bỏ trốn.
Đã 2 ngày trôi qua từ lúc Vũ được xuất viện về nhà , dưới bàn tay chăm sóc của Kiều , Vũ đã khỏe hơn trước rất nhiều , chính cảm giác hạnh phúc khi được bên mẹ đã làm Vũ cảm thấy khỏe khoắn hơn bao giờ hết , cả kiều cũng mừng vì Vũ đã chấp nhận sự chăm sóc của mình tuy là khuôn mặt Vũ vẫn lạnh lùng và anh mắt vẫn hờ hững với kiều , nhưng nàng biết mọi chuyện đã khá hơn trước , tuy vậy , Vũ vẫn chưa nói Kiều được câu nào mà vẫn suốt ngày lặng im nằm một mình trong phòng , điều đó làm kiều không khỏi phiền muộn , nhưng nàng biết Vũ cần có thời gian để quên đi mọi chuyện xấu xa mà nàng đã gây ra...
Không khí căn nhà đã dần đầm ấm hơn khi bàn tay kiều nấu nướng và dọn dẹp nhà cửa , đã lâu rồi nàng mới làm lại công việc nhà nên vừa mới giặt giũ nấu nướng một chút mà nàng đã cảm thấy mệt , nhưng vì đã hứa với lòng mình sẽ làm tròn trách nhiệm của người mẹ , nàng vẫn kiên nhẫn từng chút một .
Trời đã về khuya, Vũ vẫn nằm đó , thao thức không ngủ được, cậu đang tự nhủ tại sao mẹ lại chưa lên đây để ôm ấp , ve vuốt chàng như đêm hôm qua , phải chăng mẹ biết cậu đã khỏe nên không thèm để ý nữa , ý nghĩ bị mẹ bỏ mặc làm cậu lại cảm thấy bắt đầu giận kiều , nhưng sự thực không phải vậy , cả ngày nấu nướng dọn dẹp làm kiều mệt rã rời , nàng không hiễu tại sao trước kia đi mua sắm , tiệc tùng cả ngày mà chả thấy mệt mà giờ đây chỉ mới nấu nướng lau dọn một chút mà nàng đã cảm thấy như kiệt sức , vừa nằm xuống ghế , nàng đã ngủ thiếp đi lúc nào không biết .
Tiếng chuông đồng hồ lại vang lên , mở mắt ra , nàng định nằm rướn thêm chút nữa cho khỏe rồi mới đi tắm rửa cho sạch sẽ , nhưng chợt kiều nghe thấy có tiếng bước chân từ trên cầu thang đi xuống...nhắm mắt lại , nàng giả vờ nằm im.Nàng biết người đang tiến lại gần nàng không ai khác chính là đứa con "lạnh lùng " của nàng , chính vì vậy nàng đang muốn biết Vũ sẽ làm gì , tiếng bước chân dừng lại bên cạnh nàng , mắt nàng vẫn nhắm nghiền .
Tim nàng chợt đập thình thịch khi bàn tay Vũ chợt đặt lên mái tóc nàng , không biết vũ sẽ làm gì đây , nàng vẫn nằm im chờ đợi .
Bàn tay ấp áp vũ cứ vuốt đều lên mái tóc mềm mại của Kiều , rồi bất chợt , hai tay vũ xọc xuống dưới người Kiều , đang hốt hoảng không biết vũ định làm gì mình thì toàn bộ cơ thể Kiều đã được hai bàn tay mạnh mẽ của Vũ nâng lên . bước từng bước nhẹ nhàng , Vũ bế Kiều lên từng bậc thang , dừng lại trước phòng mình Vũ định bế Kiều vào nhưng không biết cậu nghĩ gì lại bước tiếp vào phòng Kiều và nhẹ nhàng đặt mẹ mình xuống trên giường . Kiều xúc động đến phát khóc vì lần đầu tiên trong đời , nàng được nâng niu trong vòng tay của một người đàn ông một cách nhẹ nhàng lãng mạn như vậy , đặc biệt hơn khi đó lại chính là đứa con mà kiều đang cố chiếm lấy tình cảm , kiều biết h đây công việc ấy đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều khi vũ đã bộc lộ bằng chính hành động nâng niu vừa rồi , lần đầu tiên có một người đàn ông làm nàng rung động mãnh liệt như vậy , đó chính là đứa con 18 năm trước nàng đã sinh ra và giờ đây lại đang cố làm một công việc ngược đời là cố làm nó yêu mình .
Về phần Vũ , chờ hoài không thấy mẹ sang , quá sốt ruột , cậu bật dậy khỏi giường , không thâ

Back to posts
Comments:

Post a comment

Trang:
Ảnh Sex
Phim Sex
NewNew Update
Game Online
Khác...
.::| Trang Chủ |::.
Share


Tags: http://vnmon.hexat.com/index.html
Bạn đến từ :
TOTAL:391648
TOPKUTE